CHA ME SINH CON, TRỜI SINH TÍNH

Một gia đình có 3 người con trai, lũ trẻ từ nhỏ đã phải lớn lên trong tiếng cãi vã giữa cha mẹ, mẹ của chúng thường xuyên bị đánh tới mức thương tích khắp người.
Người anh cả nghĩ: “Mẹ của mình thật đáng thương! Ta sau này nhất định sẽ đối xử tốt với vợ của mình”.
Người anh thứ 2 nói: “Hôn nhân thật vô nghĩa, ta khi trưởng thành nhất định sẽ không kết hôn”.
Người em út nói:“Hóa ra, làm chồng sướng nhỉ, tha hồ ma đánh đập vợ mình như vậy!”

LỜI BÌNH CỦA AILIEN
Ông bà ta có câu “Cha mẹ sinh con trời sinh tính” thật ra rất đúng với khoa học
Cùng một hoàn cảnh, 3 đứa trẻ suy diễn thành 3 hướng hoàn toàn khác nhau. Vì sao? Vì di truyền và vì nhiều điều khác.

Dù là anh em cùng gia đình nhưng:
– Di truyền không hoàn toàn giống nhau nên sự ảnh hưởng của môi trường sẽ khác nhau.
– Nét mặt, thân hình, chiều cao, tính tình, ý thích … đều khác
– Bạn bè chúng khác nhau
– Cô/Thầy giáo khác nhau
– Cách cư xử của bố mẹ dành cho anh/em cũng không thể giống được. Bố mẹ là người, không phải máy, cho nên cách cư xử của bố mẹ sẽ bị ảnh hưởng bởi cách phản ứng của đứa nhỏ.
– Tình thương của bố mẹ cũng không thể đều được vì cho tới bây giờ khoa học vẫn chưa hiểu được tại sao mình thích cái này, không thích cái kia, thích người này, không thích người kia. Vì vậy, chúng ta thường cho rằng mình thương con đều nhưng sự thật thì không bao giờ đều.

Trẻ em hay người lớn đều hay SUY DIỄN hiện thực thành CÂU CHUYÊN rất xa với sự thật và từng người RÚT RA BÀI HỌC RẤT KHÁC NHAU.

Có nhiều phương pháp và trường phái dạy con, nhưng nếu phải chọn một cách thôi thì CÁCH DẠY CON DỄ NHẤT & HIÊU QUẢ NHẤT LÀ TRÒ CHUYÊN, TRÒ CHUYÊN VÀ TRÒ CHUYỆN

Song, trò chuyện kiểu áp đặt mà mình đã từng thụ hưởng khi lớn lên ở Việt nam chẳng giúp ích gì cho đứa trẻ cả.

TRÒ CHUYÊN ÁP ĐẶT nghĩa là toàn đưa ra lời khuyên và nhận định nhưng không hề cho đứa cho một cơ hội suy nghĩ cho bản thân:

– Con thấy bố con không? Ông ta là người tàn bạo . . . Khi lớn lên đừng làm như ông ta nhé.
– Con à, đàn ông là như thế, số phận mẹ đã an bày, mẹ sống vì con thôi
– Con ơi, cuộc sống hôn nhân phức tạp lắm. Lớn lên sống độc thân cho khoẻ con ạ.

TRÒ CHUYỆN ĐỂ HƯỚNG DẪN là đặt câu hỏi để tìm hiểu suy nghĩ của trẻ, không chê bai, không trách móc, chỉ lắng nghe và đưa ra những hướng suy nghĩ khác cho bé chọn lựa.

Mẹ: Con nghĩ sao về hành động của bố
Con lớn: Bố tàn bạo quá, khi con lớn con sẽ không như bố đâu
Mẹ: Con rất nhân bản, nhưng con có thấy bố có khi nào dịu dàng không?
Con lớn: Cũng có, nhưng ít lắm.
Mẹ: Vậy thì tốt rồi, hãy làm theo Bố khi bố dịu dàng, và đừng lam theo Bố khi bố tàn bạo. Con người ai cũng khi tốt khi xấu. Dù con không muốn tàn bạo với vợ, nhưng nếu có có lỡ lầm thì hãy tha thứ cho minh và can đảm xin lỗi vợ nhé.
——

Mẹ: Con nghĩ sao về hành động của bố
Con thứ: Con chẳng nghĩ sao cả. Hôn nhân thật vô nghĩa. Toàn là hành hạ nhau. Lớn lên, con sẽ chẳng cưới ai đâu.
Mẹ: Ồ, Mẹ xin lỗi đã làm con sống trong môi trường gia đình đau khổ như vậy.
Con thứ: Mẹ xin lỗi làm gì. Bố đánh mẹ mà.
Mẹ: Con có thấy gia đình nào hạnh phúc không? Theo con thì tất cả mọi gia đình trên thế gian này đều tệ như gia đình mình sao?
Con thứ: Mẹ muốn nói gì?
Mẹ: Ý mẹ là, khi con chứng kiến cảnh gia đình mình như vậy, con đương nhiên mất niềm tin vào hôn nhân, nhưng gđ mình chỉ mà một trường hợp thôi. Có rất trường hợp khác, gia đình khác hanh phúc lắm. Con đồng ý không?
Con thứ: (gật đầu) Mẹ nói vậy để làm gì?
Mẹ: Ý mẹ là nếu con thấy sống độc thân là hạnh phúc và vì vậy chọn con đường độc thân thì không sao cả, nhưng nếu con đưa ra quyết định đó vì con dưa trên thực tế của gđ mình mà quên đi thực tế hạnh phúc của nhiều gđ khác thì Mẹ nghĩ là con nên suy nghĩ lại.
Con thứ: (im lặng, gật đầu)
Mẹ: Mình không thể bảo đảm kết quả nhưng mình có thể ảnh hưởng kết quả con ạ. Nếu con cư xứ tốt với vợ, bố con đôi khi cũng thế, không đánh đập vợ, và nếu vợ con bình tình hơn mẹ, và không cãi cọ như Mẹ thì hôn nhân của con chắc chắn sẽ tốt hơn hôn nhân của bố mẹ con ạ. Hãy học hỏi từ thất bại của bố mẹ mà tìm cho mình đường hợp lý con nhé.
————

Mẹ: Con nghĩ sao về hành động của bố
Con út: Con chẳng nghĩ gì
Mẹ: Con có thấy bố đánh mẹ không? con không nghĩ gì à?
Con út: Thì bố mạnh hơn mẹ thì bố mới đánh được mẹ chứ
Mẹ: Đúng vậy. Con nghĩ mẹ có nên đánh lại bố không?
Con út: Làm sao Mẹ đánh lại bố được, mẹ yếu hơn bố mà
Mẹ: Thế con nghĩ Mẹ nên làm gì?
Con út: con không biết, nhưng con thấy Mẹ vẫn mắng bố đấy mà
Mẹ: Con nghĩ Mẹ mắng bố là đúng hay sai
Con út: Đương nhiên là sai, vì vậy Bố mới đánh Mẹ
Mẹ: Thế thì theo con, vì Mẹ mắng Bố nên Bố đánh Mẹ. Tức là Bố có lý do chính đáng để đánh Mẹ
Con út: Mắng người ta bị đánh là đúng rồi
Me: Thế khi con lớn, con có đánh vợ không?
Con út: Nếu vợ mắng con, con sẽ đánh.
Mẹ: Thế thì cô ấy sẽ hết mắng con không?
Con út: Con sẽ đánh cho tới khi nào hết mắng
Mẹ: Nhưng nếu con càng đánh thì cô ấy càng mắng thì sao. Con thấy Mẹ đâu có hết mắng Bố.
Con út: Vì vậy Bố vẫn đánh Mẹ đấy.
Mẹ: Con à, mỗi lần Mẹ mắng Bố, Bố đánh Mẹ con có cảm thấy sợ hãi không?
Con: Con . . . sợ lắm
Mẹ: Bố Mẹ có lỗi với con nhiều lắm. Lẽ ra Mẹ phải biết kiểm soát mình mà không mắng Bố, và Bố phải biết kiểm soát mình mà không đánh Mẹ. Bố Mẹ đã làm cho các con sống trong sợ hãi thường xuyên. Mẹ xin lỗi con. Bố Mẹ có tội với các con.
Con: (im lăng)
Mẹ: Mẹ đã không được dạy nhịn lời, Bố đã không được dạy nhường vợ. Bố Mẹ đã hành xử theo bản năng. Mẹ chỉ mong là con nhìn thấy hiện thực đau buồn của gia đình mình mà tìm cho con một người vợ biết nhịn lời, và rèn luyện chính mình thành người chồng biết nhường vợ để con cái của con không phải sống trong sợ hãi suốt tuổi thơ của nó như con.

Trích nguồn: Facebook Trần Thị Ái Liên